Thứ Bảy, ngày 26 tháng 11 năm 2016

KHOẢNG TRƠI RIÊNG

KHOẢNG   TRỜI  RIÊNG  

Biết  lòng  đã   hết  vấn  vương  
Mà  răng  tôi   mãi   nhớ  thương   một   người
Nhớ môi  thuở  ấy  em   cười
Nhớ  ngày  gặp  gỡ  nhớ  lời  em   trao
Chừ  em   đang  ở   phương   nào  ?
Mưa  khuya  từng   giọt  lạnh   vào  hồn  thơ  

Trần  Ngộ